YÊU MỘT NGƯỜI ĐÃ CÓ VỢ

Dân trí

Có tín đồ hỏi tôi rằng, trong cuộc đời mình, tôi đã có lần làm điều gì khiến phiên bản thân vô cùng ân hận hận chưa? Tôi nghĩ có ai mà lại không từng mắc không đúng lầm, dù to cho dù nhỏ. Tất cả những sai lạc lỡ rồi thì thôi, cũng có những sai lầm mỗi khi chú ý lại hầu hết nghĩ nếu thời hạn quay quay trở lại mình sẽ không phải như thế.

Bạn đang xem: Yêu một người đã có vợ


 

Ngày đó, tôi mới ra trường, tuổi xuân xanh còn các mộng đẹp, từng nào ong bướm rập rờn, bao nhiêu gọi mời đưa đón. Mà lại trái tim thanh tân của tôi lại trót đem lòng thương nhớ người đàn ông ấy.

Một lần trong một dịp tình nguyện lên vùng cao, tôi với anh gặp gỡ nhau. Đêm đó, trong ánh lửa trên cao nguyên trung bộ bập bùng, anh và tôi thuộc hát. Giọng anh nóng áp, góc nhìn đầy quyến luyến si mê. Tôi đã yêu anh tức thì từ giây phút ấy.

Anh làm mặt công đoàn của một doanh nghiệp. Anh có vk và một đứa con. Anh đẹp mắt trai, tình yêu và bao gồm giọng hát hút hồn ma mị. “Này cô gái, em liệu có phải là tiên nữ giới trên trời, mắc tội gì nhưng mà bị đày xuống trần gian thế?”. Lời nói đùa làm quen của anh khiến tôi mỉm cười mất nửa buổi. Cửa hàng chúng tôi giữ liên hệ với nhau tự đó, tự trong tâm biết địch thủ có cảm tình với mình. Chỉ là tất cả một rào cản sinh sống giữa khiến cho cả hai không thể cách qua.

Thành phố này quá rộng cho hồ hết kẻ ko nhà tuy vậy lại quá nhỏ tuổi cho những tình nhân nhau. Cửa hàng chúng tôi vô tình chạm mặt nhau vài lần, tiếp nối là vắt tình gặp nhau. Anh nói thích gặp gỡ tôi. Cùng tôi, thiệt điên rồ, cảm giác xao xuyến hân hoan do câu nói đó.

Mẹ tôi sau khoản thời gian biết chuyện, bực ý muốn phát điên: “Con điên rồi. Tín đồ ta bảo yêu con là nhỏ tin hả. Tín đồ ta bao gồm dám vứt vợ để lấy con không? trường hợp không, thì tất cả chỉ là giả dối”.

Tôi đọc nỗi đau của mẹ. Không người bà mẹ nào lại không ý muốn muốn con gái mình tìm được bến đỗ yêu thương. Không người bà mẹ nào đang trọng tâm nhìn bé mình xả thân vào ngõ cụt. Mẹ giận tôi nhiều ngày, không nói chuyện, không thèm quan sát mặt, chỉ nhiều hơn những giờ thở dài. Cùng đôi lần tôi thấy chị em khóc.

Bạn bè tôi chửi rủa “Mày điên rồi!” - Lại điên. “Đàn ông nam nhi hết rồi hay sao nhưng đâm đầu đi yêu một thằng có vợ”.

Tôi biết trong xem xét mọi người tôi chỉ là 1 trong kẻ điên, có giải thích, tất cả nói gì thì cũng thế. Tôi học cách lạng lẽ không sẻ chia, học phương pháp giấu những tâm tư nguyện vọng của mình.

Anh từng nói, vợ anh thánh thiện lắm, nhỏ anh ngoan lắm. Anh từng nói biết là ko đúng, biết là quá không đúng nhưng mọi khi nghĩ về tôi, mỗi lần gặp gỡ tôi số đông không thể tinh chỉnh và điều khiển con tim và cảm hứng của mình được.

Khi kia tôi còn trẻ, vẫn tin tất cả thứ tình cảm sét đánh, vẫn nghĩ yêu là không buộc phải lý do. Thực chất, yêu một người hoàn toàn có thể không đề xuất lý do, nhưng họ có đủ nguyên nhân để quyết định đừng yêu một ai đó. Chỉ là bọn họ đã từ bỏ bao dung mang lại trái tim của mình lạc lối.

Xem thêm: Ca Sĩ Mai Tiến Dũng Và Bạn Gái Đồng Tính Trong Mv, Mai Tiến Dũng Ca Sĩ Và Bạn Gái

Cái cảm hứng yêu nhưng tình nhân không ở trong về mình, nó gian khổ lắm. Như một dịp nghỉ lễ hội nào kia chỉ có vài lời nhắn yêu thương với áy náy. Như buổi hứa hẹn nào kia anh gấp về nhà vì sợ vợ xem xét nghi ngờ. Như một lần vẫn vui thì đàn bà anh gọi điện bảo thèm máy này vật dụng kia và anh nhanh nhẹn về. Như một trong những buổi tối mưa gió nào kia nụ hôn vẫn đắm say thì anh tất cả điện thoại. “Con gái anh bị sốt”, anh nói nhanh nhảu rồi lao đi giữa gió mưa, còn lại tôi với 1 nỗi bi thương tê dại.

Nhưng tôi vẫn yêu anh, vẫn hạnh phúc vì từng cuộc gọi, vẫn xao xuyến vì những ngọt ngào. Chưa khi nào tôi nghĩ, cần kết hôn new là tình thân đích thực. Bản chất của tình yêu là mang lại đi, là không đòi hỏi bất cứ một điều gì như thể ràng buộc thay đổi chác. Và vì chưng tôi là người đến sau, chậm chạp hơn chị ấy.

Rồi một ngày anh bị tai nạn. Vụ tai nạn ngoài ý muốn thảm khốc khiến cho anh lâm vào tình thế tình trạng “ngàn cân nặng treo gai tóc”. Tôi sẽ khóc hết nước mắt, tưởng mình cũng có thể chết đi ví như anh không qua khỏi. Nhờ trời, anh đang qua cơn hiểm nguy. Nhưng đầy đủ ngày anh gian khổ nhất tôi lại không thể ở bên, dù chỉ để nhìn anh, để cố kỉnh tay anh một chút.

Bởi thời điểm nào tôi đến, bên anh vẫn luôn là chị ấy. Vợ anh, tín đồ vợ hiền từ của anh bên cạnh đó chẳng khi nào chịu tránh xa. Chị xin nghỉ ngơi phép ko lương ngơi nghỉ cơ quan, chị gửi bé cho ông bà với túc trực mặt anh mỗi ngày mỗi phút. Ngày như thế nào tôi cũng đến bệnh dịch viện, âm thầm lặng lẽ nhìn vào trong rồi âm thầm quay về. Tôi rất có thể vào đó, cùng với tư bí quyết một người các bạn nhưng tôi không dám. Tôi chỉ có tác dụng được từng một việc, ấy là khóc thật nhiều.

Lần đầu tiên gặp nhau sau thời gian dài xa cách, tôi ùa vào lòng anh khóc nức nở. Anh nhằm tôi ôm một hồi thọ rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ra. Hôm kia anh nói tôi nghe về quãng thời gian dài tranh đấu giành đơ sự sống: “Em bao gồm biết vào khoảng thời gian trên giường dịch anh sẽ nghĩ gì không? Anh nghĩ, nếu như như anh tàn truất phế cả đời, liệu em gồm còn yêu thương anh nữa không?”.

Tôi nhìn anh, không trả lời. Thắc mắc đó chính xác là quá khó. Anh như gọi được suy xét của tôi: “Câu vấn đáp khó quá, yêu cầu không? tuy thế anh biết gồm một người sẵn sàng chuẩn bị ở mặt anh cả đời trong cả khi anh tàn phế, đó là bà xã anh”. Anh nói anh sẽ xúc động thế nào khi thấy đêm nào vk cũng ngủ gục mặt giường bệnh, áy náy và gồm lỗi vậy nào khi quan sát chị tí hon đi, xanh mét đi vì sợ hãi và lo lắng. Cùng anh bên cạnh đó đã yêu chị những hơn.

Rồi anh lại hỏi tôi “em gồm biết vì sao bầy ông nước ngoài tình hay ít vứt vợ, còn thanh nữ ngoại tình thì rất lôi cuốn bỏ ck để theo nhân tình không?”.

Tôi nói rằng vì bầy ông họ quan tâm gia đình, vì đoạt được là phiên bản năng của họ. Còn lũ bà ngoại tình do yêu và họ sẵn sàng chạy theo cảm xúc…

Anh chú ý tôi, cười, bảo tôi ngốc: “Không đề xuất vậy đâu. Vì lũ bà sau khoản thời gian ngoại tình mới nhận biết ngoài kia tất cả khối kẻ tốt hơn ông xã mình, còn lũ ông sau thời điểm ngoại tình mới nhận thấy không ai xuất sắc với mình bởi vợ. Đừng yêu anh nữa, anh không xứng đáng để em yêu. Một kẻ làm phản bội, lừa dối bà xã con thì không phải là 1 trong những người bầy ông tốt. Em xứng danh với một người xuất sắc hơn. Một người là của riêng em, để em yêu thương mà chưa phải sợ hãi, lo lắng, bi thiết tủi nữa”.

Chúng tôi xa nhau từ đó. Ko một lời từ biệt, ko một câu luyến tiếc hay trách móc, yên ủi nhau. Phiên bản thân anh biết anh rất cần phải trở về, và tôi cũng biết mình rất cần phải buông tay. Bên anh, tôi tỏ ra trẻ trung và tràn trề sức khỏe “anh nói đúng, yêu thương anh và đúng là khiến em tất cả chút mệt mỏi mỏi”. Tuy thế khi trở về bên cạnh mẹ, tôi đang òa khóc như 1 đứa trẻ. Người mẹ ôm tôi, vỗ vỗ vào sườn lưng “con làm cho đúng rồi, không có gì đề xuất khóc”.

Thỉnh thoảng tôi vẫn lặng lẽ âm thầm vào trang cá nhân của anh, thấy hầu như bức ảnh hạnh phúc của anh bên gia đình. Anh vừa hạnh phúc đón nhỏ bé thứ hai xin chào đời, nụ cười vô cùng viên mãn. Kỳ lạ là, tôi chẳng bao gồm chút hờn tị hay nuối tiếc như thế nào cả. Do anh, chưa lúc nào là của tôi. Có lẽ qua cơn hoán vị nạn anh càng trân quý gia đình, trân quý người thiếu nữ của đời mình.

Sau một đợt yêu, tôi cảm thấy bản thân cứng cáp hơn. Hồ hết kí ức về anh chưa phai mờ hẳn, phần đa dư vị lắng đọng vẫn đọng lại ở đâu đó trong trái tim. Tuy nhiên nếu được gạn lọc lại, tôi sẽ không yêu anh nữa. Bạn tôi nói rất có thể tôi chạm mặt đúng tín đồ nhưng sai thời điểm. Tôi thì nghĩ về một khi đã sai là không nên hết, các lý luận chỉ cần ngụy biện cho trái tim yếu mềm.